Bài viết viết về tâm trạng của tác giả khi nghe con gái hỏi về khoản tiết kiệm hưu của vợ chồng. Ông đang sống nhàn nhã ở quê và không muốn phô trương, nhưng con gái của ông đã nghi ngờ liệu vợ chồng ông có tiết kiệm nhiều hay không.
Vợ chồng tôi đã sống vài năm trong cuộc sống nghỉ hưu ở quê nhà khi con gái đã lên thành phố làm việc. Chúng tôi đã dành phần lớn số tiết kiệm của mình vào đất mua, và sống một cuộc sống đơn giản, nhàn nhã. Tuy nhiên, gần đây con gái của tôi đã hỏi tôi về khoản tiết kiệm của chúng tôi.

Tôi đã cố gắng tránh câu hỏi đó, bởi vì tôi không muốn chia sẻ thông tin về tài khoản riêng tư của chúng tôi. Tuy nhiên, con gái của tôi đã nghi ngờ liệu vợ chồng tôi đã tiết kiệm nhiều hay không.

Tôi không muốn nói dối con gái của tôi, nhưng tôi cũng không muốn phá vỡ tâm trạng yên bình của vợ chồng tôi. Tôi đã chọn im lặng, để tránh sự hỗn loạn.
Con gái của tôi rất quan tâm đến vợ chồng tôi, và đã đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng 200 triệu đồng. Tôi đã từ chối thẻ, nhưng con gái của tôi đã nói "Bố mẹ đừng ngại, lần trước bọn con cũng biếu bố mẹ chồng chiếc thẻ 300 triệu rồi, đợt này bọn con chỉ còn 200 triệu nên biếu bố mẹ chừng này. Khi nào có thì con sẽ chuyển thêm 100 triệu vào. Nội ngoại phải bằng nhau".
Cầm tiền của con mà tôi áy náy quá, không biết có nên trả lại và nói sự thật không? Hay là tiếp tục giấu rồi sau này trả lại cho các con sau?